Truyện ngắn Có duyên không phận- Lục Đằng Hướng Duệ

Vọng Tri Âm

Cõi trần như hoa mộng
Vip Member
#1
Tên truyện: Có duyên không phận
Tác giả: Lục Đằng Hướng Duệ

Thể loại: Tiên hiệp - Đam mỹ.



Tóm tắt:



Vĩnh Xuân và Yến Vũ khi nhỏ vốn là không ưa nhau. Thuở thiếu thời có mấy lần cãi nhau châm chọc.



Sau mấy lần đụng độ tuổi thiếu niên, dần dần buông thù kết bạn. Làm bằng hữu tốt. Vĩnh Xuân giúp Yến Vũ tu luyện, tăng thực lực, Yến Vũ lại rủ rê cùng y bày trò quậy phá đủ trò trên đời.



Thời thế thay đổi, môn phái suy tàn, đứng bên bờ vực tan rã. Vĩnh Xuân tiếp nhận Trường Thiên Dực, bên cạnh y luôn luôn có Yến Vũ ủng hộ.



Cùng đồng cam cộng khổ, vào sinh ra tử, chứng kiến huynh đệ đồng môn, người mình yêu phản bội, rời bỏ... Đến cuối cùng Vĩnh Xuân giữ chắc được chức chưởng môn. Công thành danh toại, liệu có còn nhớ đến người bạn thuở nào?



Mối tình đơn phương ấp ủ mười năm của Yến Vũ dành cho y liệu sẽ nở hoa, hay cuối cùng âm thầm tàn lụi?

<Yêu> Đôi khi không cần phải <chiếm hữu>
Chỉ cần trong tim có nhau, là đủ rồi.





Chương 1: Thiếu niên xung đột. Buông thù thành bạn.



[Tự sự của Vĩnh Xuân]



Y, một kẻ vô danh tiểu tốt mới nổi ở Trường Thiên Dực bọn ta. Gọi là mới nổi, bởi đầu năm nay trong thi tuyển cao ban, y đỗ hạng năm, lọt bảng Tinh Anh của trường.



Vốn dĩ ta không quan tâm, thành tích của y không có gì quá đặc biệt, so với ta, thực lực của y còn kém xa lắm.



Quan hệ của ta với y cũng không có gì tốt, chỉ là đồng môn. Hơn nữa y lại thuộc dòng dõi công tử thế gia, từ nhỏ đã được gia đình bồi dưỡng, lo lót bảo bọc. Đối với kẻ tự lực đi lên bằng năng lực của chính bản thân mình như ta, lại càng không cần thấy người sang bắt quàng làm họ.



Lần thi này, ta đạt hạng hai.



Hạng nhất là nàng ấy, người con gái hoàn hảo trong mộng của ta. Hoàng Liên.



Ấy thế mà cái tên không biết trời cao đất dày kia ngang nhiên mượn cớ đến chúc mừng. Trong lúc uống vài chum rượu, cợt nhả trêu đùa đóa sen vàng trong lòng của ta.



Ta lúc ấy đương nhiên là khó chịu, có khích bác y vài câu. Yến Vũ cũng không phải dạng vừa, liền quật lại ta, khiến ta tức giận ngậm mồm. Đồng thời để lộ ra bí mật ta thích Hoàng Liên bao lâu nay. Làm ta cảm thấy rất xấu hổ.



Tuy ta có năng lực. Nhưng ta chỉ là một kẻ nghèo. Một cô nhi.



Bọn họ đều nói là ta may mắn. Tự ta thấy mình không xứng với nàng. Hình tượng lạnh lùng của ta sụp đổ, đứng trước mặt Hoàng Liên, liền thấy rất ngại ngùng.



Nàng ấy. Biết rõ nhưng vờ như không biết.



Ta không dễ thở được bao lâu. Tên khốn nạn đó lại khích ta. Y như đi guốc trong bụng ta vậy.



"Thích một người, không dám theo đuổi, ngươi không phải là đàn ông!"



Như một lời thách thức, ta lao đầu theo đuổi Hồng Liên. Ban đầu còn ngại ngùng, về sau rất công khai.



Yến Vũ coi bộ rất háo hức trong chuyện này, đôi khi ta cảm thấy y còn nóng lòng hơn cả ta, có khi còn làm ta có cảm giác hoang mang sợ hãi.



"Như vậy có quá vội không?"



"Ngươi nói xem, ngươi đã chờ nàng ba năm rồi, không phải lúc này thì còn là lúc nào nữa?"



Từ lúc nào Yến Vũ đã thành quân sư của ta thế nhỉ? Ta vốn không có kinh nghiệm tình ái. Y thì khác, lúc trước không ít lần ta thấy y đưa đón các tiểu sư muội trong trường.



"Đó là ta quan tâm đến đồng môn, lo các nàng bị người ta ức hiếp!"



"Ngụy biện. Lời ngươi nói có quỷ mới tin"



Ừm. Mà dù y có lăng nhăng. Tại sao ta lại phải quan tâm nhỉ. Hơn nữa mới đầu chưa thân, mỗi lần y tán gái, ta đều châm chọc vài câu. Về sau cũng không thèm thế nữa.



Ta nhận ra, thật ra Yến Vũ rất cô đơn. Y dường như không có bạn bè gì. Kết giao với mấy tiểu sư muội chủ yếu là dẫn đi chơi, tiêu ít tiền, trải nghiệm cảm giác ca ca tốt.



"Nhà ta chỉ có mình ta. Đối với việc tu tiên cũng rất lười biếng, thường ngày chỉ ham chơi. Bởi vậy không có ai muốn kết bạn với ta hết."



Hẳn nhiên Yến Vũ có tiền, nhưng y cũng không phải dạng thích khoe của. Càng không ưa bọn công tử thế gia tiêu tiền như phá. Chỉ là con người này không có chí tiến thủ. Chỉ thích an nhàn qua ngày như vậy.



Các tiểu sư muội kia, nhìn nhu nhược yếu ớt. Thực tế lại không ngây thơ như thế. Sau nửa năm, Yến Vũ ngán ngẩm nói với ta, bọn họ vì y mà đánh nhau. Cuối cùng là tuyệt giao hết thảy.



Tiếng xấu đồn xa. Tự làm tự chịu. Rốt cuộc tên đại ngốc này cũng từ bỏ ý định thu nạp nhiều em gái.



Chơi bời rong ruổi suốt, thành tích của Yến Vũ không phải rất kém, nhưng mà rất chậm. Ta thấy vậy liền giúp đỡ y, có ta chỉ dẫn. Yến Vũ cũng nghiêm túc tu tập hơn hẳn. Gọi là mỗi lần thi, cũng miễn cưỡng vớt vát được qua cửa.



Xem ra so với việc làm quân sư cho ta, Yến Vũ cũng không làm tốt hơn việc ta làm gia sư cho y.
 
Last edited:

Vọng Tri Âm

Cõi trần như hoa mộng
Vip Member
#2
Chương 2: Trường Thiên Dực loạn. Ngươi đi đâu, ta theo đó.
[Hồi ức của Yến Vũ]

Năm ta được đưa đến Trường Thiên Dực, ta vừa tròn mười sáu tuổi.

So với các đồng môn cùng tuổi, ta nhập học muộn một năm.

Thuở nhỏ ta vốn yếu ớt, lắm bệnh tật. Nhờ có gia gia khắp nơi tai mắt tìm linh đơn diệu dược, rốt cuộc sức khỏe của ta cũng đã tiến triển tốt.

Nhưng cuộc đời ta vốn dĩ cũng đã xác định, không cần phải làm công to việc lớn, đạt chiến tích cao cả gì. Chỉ cần an an ổn ổn sống qua ngày. Làm đại thiếu gia nhà họ Yến. Nối nghiệp buôn bán của cha ông.

Lý do gia gia đưa ta đi học chỉ là muốn ta bằng bạn bằng bè. Không phải mang tiếng phàm phu tục tử mà thôi.

Đó cũng là lần đầu tiên ta thấy hắn.

Một bộ đồng phục vải trắng đơn giản, gương mặt khôi ngô anh tuấn. Lại lộ ra khí chất bất phàm. Hắn đang hướng dẫn tân học sinh nội quy của Trường.

Ta hỏi người bên cạnh:

"Hắn là ai?"

"Tam đệ tử của Lưu Phong chưởng môn, Vĩnh Xuân, ở Trường Thiên Dực, y xếp thứ hai bảng Chân Long"

Một đồng học tán thưởng nói.

"Hừ, chỉ là một kẻ nghèo hèn tứ cố vô thân. May mắn có chút năng lực đừng tưởng mình hay ho lắm!"

Kẻ bên cạnh hắng giọng rõ to, lời nói ngập tràn ác ý. Vĩnh Xuân khẽ liếc sang bên này, nhìn một đám công tử thế gia kiêu căng tự phụ. Ta đứng lẫn trong đám người đó, không hiểu sao khi nhìn thấy cái lườm lướt qua đầy khinh thường của hắn. Ta lạnh người. Cảm thấy rất xấu hổ, ừm, rất ấm ức.

Lời của bọn họ nói, không phải ta nói. Ngươi tức giận cái gì? Lúc đó ta thực muốn trước mặt hắn nói to như vậy.

Ừm. Ta bắt đầu để ý hắn từ đó. Ban đầu ta nghĩ đó là chút ganh đua tuổi thiếu niên. Nhưng ta cũng biết rằng, dù ta có cố gắng bao nhiêu, cũng không thể vượt qua hắn.

Cuối cùng thi tuyển năm đó, ta cuối cùng cũng lọt vào hạng năm. Đương nhiên là nhờ có cao nhân chỉ dạy. Còn nhớ lúc đó ta kết giao được với Tam Ca, anh ta là đại đệ tử của chưởng môn Lưu Phong. Tuy không mấy thân thiết, nhưng trong trường bộ môn pháp bọn ta học khá hiếm người theo đuổi. Vậy nên Tam Ca cũng sẵn lòng dạy ta. Bởi theo lời y nói thì:

"Bộ Đao Pháp Hỏa Công này, chủ yếu dựa vào thể lực, ngươi chọn môn này vốn là không phù hợp. Để ta chỉ điểm ngươi vài cách miễn cưỡng có thể qua được Tinh Anh. Về sau càng lên cao càng chậm, chỉ có thể đạt mức trung bình. "

Ừm. Dù sao ta cũng không hy vọng bản thân có thể lợi hại hơn. Đủ để phòng thân là được. Bởi vậy ta đồng ý.

Ta cố gắng đến mức này, cũng chỉ muốn Vĩnh Xuân nhìn ta bằng con mắt khác. Ta cũng không phải loại người dựa vào tiền của mua tiên dược về thăng cấp. Suốt quá trình tu luyện đến Tinh Anh, ta cũng chỉ sử dụng dược liệu loại trung để duy trì thân thể.

Ấy vậy mà Vĩnh Xuân cũng không thèm nhìn lướt qua. Ta đoán, y đối với những người có điều kiện như bọn ta, có chút thành kiến.

Hừm...

Trong buổi tiệc, ta cố ý theo chân Tam Ca đến chúc mừng bọn hắn. Rượu vào lời ra, chỉ là hùa nhau trêu chọc hoa khôi Hoàng Liên của Trường Thiên Dực. Vị tỷ tỷ này thực ra rất tốt, hòa nhã khôi hài. Khiến ta cảm thấy rất thân thiết. Bọn ta trêu đùa như vậy, không biết chạm phải cái nọc nào của Vĩnh Xuân, lại khiến hắn khó chịu. Không ngừng châm chích ta.

Đương nhiên tuy ta thực lực không bằng hắn, nhưng khoản mồm mép thì không ai bằng. Nói một hồi lại lộ ra việc Vĩnh Xuân thích thầm Hồng Liên, ta vốn rất nhạy bén, nhân cơ hội này trêu chọc hắn. Vĩnh Xuân hẳn là rất xấu hổ.

Không hiểu sao nhìn hắn như vậy, nội tâm ta lại cảm thấy rất đau lòng.

Vậy là ta mặt dày đi theo khiêu khích hắn, khiến hắn toàn tâm toàn ý theo đuổi Hoàng Liên. Ừm, cuối cùng thì Vĩnh Xuân cũng chủ động nói chuyện với ta. Ban đầu hắn đối với ta còn chút thành kiến. Về sau khi nhóm em gái nuôi của ta xích mích. Mọi chuyện đi quá xa, ta tuyệt giao với bọn họ. Về kể với Vĩnh Xuân. Hắn còn cười ta một trận.

Hừ. Đối với kẻ luôn đứng trên tất cả, được con gái hâm mộ như hắn. Vĩnh viễn không hiểu được cảm giác của một kẻ bình thường như ta.

Ta lại cảm giác, Vĩnh Xuân rất thích tự ngược. Bởi cho dù ta giúp hắn theo đuổi Hoàng Liên, ta luôn có cảm giác, Hoàng Liên tỷ đối với hắn. Chỉ là như một người chị lớn lắc đầu cười nhìn em trai nhỏ vậy.

Đương nhiên ta sẽ không nói với hắn điều ấy.

Để hắn tự nhận ra có lẽ sẽ tốt hơn.

Vĩnh Xuân cũng không còn ác cảm với ta, dù không học chung một bộ môn pháp, hắn cũng chịu khó tìm hiểu, chỉ điểm cho ta. Thường hay dắt ta đi theo xuất sơn đánh quái.

Đôi khi ta có ảo giác, vĩnh viễn ở bên hắn như vậy, có lẽ rất tốt.

Năm năm sau...

Chưởng môn Lưu Phong qua đời. Truyền cho Hoàng Liên tỷ tiếp nhận chức chưởng môn.

Ngày hôm ấy, nụ cười của Vĩnh Xuân thực rực rỡ. Nhìn người đó thành công, chính y lại còn vui sướng hơn người ta.

Sau đó Trường Thiên Dực tiếp tục được hai năm liền sảy ra chuyện.

Hoàng Liên tỷ và Tam Ca muốn tách khỏi Trường Thiên Dực.

Mặc cho chúng ta phản đối, bọn họ vẫn đi.

Vốn dĩ Tam Ca tuy học ở Trường Thiên Dực, nhưng xuất thân của y là con trai trưởng của Chưởng môn phái Thiên Long phương Bắc. Nhiều năm trước Thiên Long loạn lạc, gởi y sang Thiên Dực tu học, nay hắn liền trở về tiếp nhận chức chưởng môn.

Mà liền Hoàng Liên theo hắn về phương Bắc, tỷ ấy truyền lại chức chưởng môn cho Vĩnh Xuân.

Y hẳn là không đồng ý. Nhưng rốt cuộc cũng không thể bỏ mặc Trường Thiên Dực. Dù sao đó cũng là tâm huyết của sư phụ hắn.

Đoạn thời gian đó, Vĩnh Xuân gặp phải đả kích rất lớn. Y còn có ý định muốn bỏ đi.

"Tỷ ấy không còn, ta ở lại Trường Thiên Dực còn có ý nghĩa gì nữa?"

"Tiểu Xuân, ngươi muốn đi đâu, ta sẽ đi theo ngươi"

"Tiểu Vũ, ngươi vẫn là nên ở lại trường, bên ngoài lang bạt, bản thân ta cũng không biết đi đâu."

"Ta không sợ. Bọn họ đều đi cả, nếu ngươi cũng đi, ta ở lại nơi này cũng không còn ý nghĩa!"

Lúc đó ta rất sợ. Không rõ vì sao nghĩ đến cảm giác một sáng thức dậy, Vĩnh Xuân đã đi mất. Liền cảm thấy rất khổ sở.

Rất may về sau. Vĩnh Xuân cũng tiếp nhận chức chưởng môn. Hắn nói không đi nữa.

Ta biết hắn vẫn chờ Hoàng Liên quay lại...
 

Vọng Tri Âm

Cõi trần như hoa mộng
Vip Member
#3
Chương 3. Chỉ cần trong tim huynh, có ta là đủ.



Rất lâu sau đó, chuyện của Hoàng Liên và Tam Ca cũng không có kết quả.



Vĩnh Xuân cũng từng đi phương Bắc một lần, quyết định thổ lộ lần cuối. Rốt cuộc, Hoàng Liên cũng không theo y về.



Tỷ ấy muốn một mình ngao du thiên hạ.



Bẵng đi một thời gian, Vĩnh Xuân nhường chức chưởng môn cho một vị sư muội có thực lực vượt trội hơn cả hắn.



Lần này, Vĩnh Xuân rốt cuộc có đối tượng để theo đuổi.



Khác với mối tình đầu của y, mọi việc tiến triển rất thuận lợi. Ngoại trừ việc Nghinh Dung là một cô gái kiệm lời và ít nói. Nhưng đối xử với y rất tốt.



Cuối cùng thì đám cưới cũng đến.



Trước mấy ngày, Vĩnh Xuân có vẻ chán chường, gọi ta theo cùng đi uống rượu. Y nói rất nhiều. Than vãn việc Nghinh Xuân thường xuyên lạnh nhạt, ít nói chuyện chia sẻ với y. Ừm. Ta nghĩ là y say mất rồi.



Trong lúc say, y đã nói với ta một câu:



"Huynh đệ tốt, cưới nhau đi!"



Hai tay của Vĩnh Xuân nắm lấy một tay của ta. Siết rất chặt.



Phản ứng của ta rất ngỡ ngàng. Chén rượu trong tay cứ thế tuột khỏi, trượt trên áo lụa, đổ tung tóe, quay mòng mòng dưới mặt đất.



Vĩnh Xuân liếc qua ta, y quay mặt đi, nhìn ra ngoài rất lâu. Gương mặt đỏ bừng, không rõ là vì xấu hổ hay vì rượu.



Đại khái lúc đó. Có thứ gì đó ở trong lồng ngực của ta vỡ ra vậy.



Ừm. Ta cười rất tươi. Có lẽ đây là điều mà ta chờ đợi. Thế nhưng...



"Bình tĩnh. Vĩnh Xuân. Chúng ta có thể kết bái huynh đệ"



"Nghinh Dung ít nói là bản tính. Nhưng nàng ấy thực sự thích huynh"



Vĩnh Xuân im lặng thực lâu. Đến nỗi nụ cười dấu dưới chén rượu của ta suýt lộ ra vẻ cứng ngắc.



"Được, chúng ta kết bái huynh đệ"



"Vợ ta đâu? Yến Vũ, đệ mau giúp ta tìm"



Ta lắc đầu cười, đến đỡ y dậy.



"Huynh say thật rồi, nào, ta dẫn huynh về tìm tẩu tẩu"



Chặng đường ngự kiếm về Trường Thiên Dực. Vĩnh Xuân dựa cằm trên vai ta, đứng tựa sau lưng ta, cảm giác hai tay y đang túm lấy eo ta, quàng rất chặt.



Làn gió đêm lạnh lẽo hất tung mái tóc, y phục, làm dịu đi cái nóng đang dâng lên phía sau ta, cả hơi thở nồng ấm của y. Của cái ôm siết chặt khiến ta muốn ngừng thở.



Liếc nhìn gương mặt Vĩnh Xuân kề bên cạnh. Hàng mi nhắm chặt thật dài. Rung rung như cánh bướm. Sống mũi thẳng tắp, nước da trắng trẻo trơn láng. Đôi môi mềm mọng căng mượt đang mím chặt.



Ta nuốt một ngụm nước bọt. Cổ họng khô đắng. Cảm thấy khó khăn, do dự đứng trước căn phòng ấy. Nói một câu:



"Vĩnh Xuân, đến nơi rồi"



Y mở mắt. Đôi mắt trong veo thuần khiết như bầu trời sao. Nhìn ta thật lâu không chút dao động. Cất giọng trầm trầm, ấm nóng bên tai ta:



"Yến Vũ, tìm vợ cho huynh"



"Đến nơi rồi..."



Ta gượng cười nhìn y. Vĩnh Xuân cứ như vậy đeo bám trên người ta không buông.



Rốt cuộc, ta phải xốc theo y. Từng bước đến đá cửa phòng, cất giọng khàn khàn đạp cửa:



"Tẩu tẩu, còn thức không"



Khi cánh cửa mở ra. Nghinh Dung ngạc nhiên tột độ. Tròn xoe mắt nhìn bọn ta.



"Tẩu tẩu, đại ca uống say quá rồi"



Ta cười thật tươi, thật nhanh cố sức gỡ Vĩnh Xuân ra khỏi người. Y có hơi cứng lại, nhưng rốt cuộc cũng phải trượt khỏi ta, trước khi rơi vào lòng Nghinh Dung. Còn cố ý nhéo bên eo ta một cái.



Thật đau. Nhưng ta vẫn cố mỉm cười.



"Tẩu tẩu chăm sóc tốt cho đại ca. Ta trở về phòng"



"Đệ đệ, ở lại uống rượu"



Vĩnh Xuân níu chặt áo ta. Rốt cuộc ta phải ngồi lại bên ghế.



Cho đến khi, y ngủ thiếp đi. Nghinh Dung cũng ngượng chín mặt. Nàng chật vật lắm mới giữ được Vĩnh Xuân không sờ loạn. Ta trước sau chỉ duy trì một nụ cười trừ. Tay nâng chum trà nóng, mắt nhìn ra mặt trăng bên ngoài cửa sổ.



Khói trà và gió lạnh, có cả hương rượu say, hư hư thực thực...



Cuối cùng thì đám cưới đã đến. Ngày y cưới, ta thân đã là danh nghĩa đệ đệ của y, lo lắng tiếp khách thật sự tất bật.



Y làm tân lang. Nụ cười cũng rất tuyệt.



Tân nương thấp thoáng nụ cười dưới mạng che.



Ừm. Đêm đó, ta nhìn một rừng đèn lồng đỏ đến hoa cả mắt.



Ừm. Ta biết Vĩnh Xuân và Nghinh Dung từ đầu thật sự có tình cảm. Cho dù có chút bất đồng, ta không muốn chen vào giữa bọn họ. Càng không muốn bọn họ vì chút trắc trở mà quay lưng, phản bội nhau.



Ta không muốn.



Cho dù Vĩnh Xuân là người mà ta yêu.



Phải.



Đêm đó ta xác định được tình cảm của mình.



Thế nhưng...



Ở bên Nghinh Dung mới là sự lựa chọn đúng đắn nhất. Cho tất cả, tương lai và tình cảm của Vĩnh Xuân.



Một chút ngọt ngào đêm ấy chúng ta giữ lại. Một bí mật.



"Chỉ cần trong tim huynh. Có ta là đủ."



Nhìn xa về phía đó, tình cảm của ta buông xuống như trăm ngàn cánh hoa đào trên cây, theo gió bay tan tác...



"Yến Vũ ca ca!"



Ta nheo mắt nhìn xa, bóng dáng một tiểu cô nương mặc váy hồng đang chạy tới.



Tiếng lục lạc đeo bên eo nàng cất lên từng tiếng đinh đang trong vắt.



Ta mỉm cười. Trong cuộc đời của ta, cũng còn có thứ mà ta phải nâng niu. Làm tròn trách nhiệm với nàng.



"Ngọc Nhi, nàng chạy từ từ..."