Chàng trốn, nàng đuổi - Vọng Tri Âm

Vọng Tri Âm

Cõi trần như hoa mộng
Vip Member
#1
Chàng trốn, nàng đuổi.

Tác giả: Vọng Tri Âm

Thể loại: Tiểu thuyết tình yêu. Thập cẩm dị giới.
Tình trạng: Despacito, chuyện tình yêu từ từ rồi kể, không vội được đâu.
Độ dài: chưa biết
Cảnh báo: không dành cho lứa tuổi nhi đồng. Mấy đứa lo học đi, yêu đương là chuyện của người lớn.
Rating: 16+
Ảnh (nếu có)


Văn án/ Tóm tắt
Nam chính đẹp trai lồng lộn, tính cách hơi ngạo kiều, tự luyến, tiểu sử hoa đào rơi rụng khắp nơi, giỏi nhất cưa cẩm nhưng lại mắc bệnh sợ yêu. Không tin tưởng vào tình yêu. Đối với ai cũng là không thật lòng, nhưng gặp được nữ chính liền thay đổi. Dù sau đó không nhớ ra cô, nhưng cũng không hoa tâm trêu chọc ai khác như trước.
Nữ chính xuất thân bí hiểm. Ngoài mặt trầm ổn, chỉ lộ ra vẻ yếu đuối trước mặt nam chính, cố che giấu nhưng nam chính thông minh luôn nhìn ra hết. (Đấy là anh ấy nghĩ thế) Thật ra cô ấy mạnh mẽ hơn anh tưởng, chỉ vì cô ấy luôn bao dung cho anh thôi.

"Mọi người đều hỏi ta yêu chàng như thế, có đáng hay không?

Đối với ta vì chàng mà đau khổ, đáng hay không, không quan trọng.

Quan trọng là chàng là người đầu tiên đưa tay ra kéo ta ra khỏi bóng tối cô độc.

Chàng là ngọn gió thổi bay hết muộn phiền, cũng chính chàng đem đến cho ta thờ ơ giá lạnh.

Chàng là người làm cho ta vừa yêu vừa hận.

Nếu cho ta lựa chọn một lần nữa, ta cũng sẽ vẫn chọn chàng. Mãi mãi không thay đổi.

Ta yêu chàng. Đó là sự thật.

Cho dù kết cục có ra sao.

Vẫn muốn ở bên cạnh chàng.

Đời đời kiếp kiếp."

( Mạn Châu )
 

Vọng Tri Âm

Cõi trần như hoa mộng
Vip Member
#2
Chương 1: Lời thề của một tên ngốc
Điện Nguyệt Lão, có một cây hoa đào ngàn năm nở hoa. Trên cây rủ xuống hàng trăm ngàn sợi tơ đỏ bay phất phơ
trong gió...

Lúc này, dưới gốc cây, một nữ tử mặc áo đỏ đang ngồi, mặt nàng đỏ bừng, càng làm nổi bật dung nhan tuyệt diễm. Cánh hoa đào rơi tán loạn dưới mặt đất, bên cạnh là một vò rượu cạn sạch nằm lăn lóc...

"Mạn Châu... có đáng không?" - những người từng biết chuyện về nàng đều hỏi như vậy, nàng chỉ cười trừ.

- Châu Nhi, có đáng không? - Lúc Duệ Phong hỏi nàng câu này, lại làm tim nàng đau không thể tả.

"Có đáng không?" - Mạn Châu lẩm nhẩm, thần trí mê man, chìm ngập trong hơi rượu hoa đào nghìn năm tỏa hương thơm ngát...

- Tiểu Mạn! Ngươi lại lén uống trộm rượu của vi sư?

Tiếng bước chân của Nguyệt Lão từ phía sau chạy đến, Mạn Châu mơ màng nhìn người vừa đến.

Nguyệt Lão - sư phụ nàng là một nam thần mang gương mặt trẻ trung tuấn tú, rất không tương xứng với danh xưng. Lúc này y đang xuýt xoa ôm lấy vò rượu nghìn năm chưa mở do chính tay Thái Bạch Tinh Quân tự tay ủ tặng duy nhất còn sót lại, ánh mắt ngập tràn tiếc xót.

Nguyệt Lão tức giận, nhưng quay sang nhìn thấy "con ma men" đồ đệ nhà mình đang mơ mơ hồ hồ ngồi dưới đất. Thật sự y cũng không nỡ trách mắng nàng.

- Sư phụ, chàng hỏi ta, có đáng không?

Mạn Châu kéo lấy áo Nguyệt Lão, chua xót hỏi y.

Nguyệt Lão khẽ thở dài, y không biết phải trả lời câu hỏi của nàng sao cho thỏa đáng.

- Tiểu Mạn... Duệ Phong không còn nữa...

Mạn Châu mở tròn mắt, nước mắt chực trào dâng lên, lăn thành dòng nóng hổi.

- Sư phụ, người nói dối. Con không tin!

Nguyệt Lão đành ôm lấy nàng vỗ về, cả người Mạn Châu mềm nhũn vô lực vì rượu. Dường như khóc mệt nên lúc sau liền ngủ vùi. Nguyệt Lão vuốt tóc nàng, hồi lâu y mới khe khẽ nói:

"Đồ nhi, không phải vi sư nói dối con, mà vốn dĩ y bây giờ, đã không còn là Duệ Phong mà con từng biết nữa..."

Vốn dĩ chỉ là một kiếp nạn nhỏ của Thần Gió, lại khiến y thay đổi, lại vì gặp nàng mà trả cái giá quá lớn.

Nguyệt Lão đã hứa với y, bảo vệ cho nàng, một đời an ổn.

"Đừng cho nàng biết ta còn tồn tại, nếu bình thường ta đã chỉ toàn làm cho nàng ấy buồn, đến khi không còn trái tim này nữa, ta sợ nàng ấy sẽ vì ta mà đau đớn như ta lúc này..."

Duệ Phong từng bảo tình yêu là một thứ ngu ngốc. Điều đó làm Nguyệt Lão tức giận, mới ban cho y một lời nguyền. "Ngươi sẽ không bao giờ được ở bên người con gái mà ngươi yêu!"

"Nguyệt Lão ngươi yên tâm, cả đời ta sẽ không yêu ai đâu!"

Tên đại ngốc nào đó từng ngạo mạn tuyên bố, cuối cùng lại dùng trái tim để trao đổi với y.

"Cứu sống nàng đi, về sau ta không còn trái tim, sẽ không còn yêu nàng nữa..."

Nguyệt Lão tức giận. Rõ ràng y nhận thua, nhưng bây giờ kết quả không phải là hòa hay sao?

Không còn trái tim, y làm thế nào yêu đương được nữa?

Nguyệt Lão vốn nhân từ, nay có chút hối hận rồi. Có lẽ là y không nên tự ý chỉnh sửa tình duyên của Duệ Phong. Bởi lời y nói có lẽ cũng không sai.

Những kẻ chìm đắm trong tình yêu, đều là những kẻ ngốc.

Duệ Phong là tên đại ngốc, gặp phải đồ đệ của y lại là đại đại ngốc.

Nguyệt Lão có chút nguôi giận. Thật ra hóa giải lời nguyền không phải không có... Chỉ sợ...

Đồ đệ, phen này con lại phải chịu đựng tên ngốc này rồi...

Dưới tán hoa đào, Mạn Châu đang say ngủ, dường như đang mơ thấy Duệ Phong, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện...