[Blog] Đừng là một cô gái mạnh mẽ

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#1
ĐỪNG LÀ MỘT CÔ GÁI MẠNH MẼ

Đừng là một cô gái mạnh mẽ, hãy cứ khóc nếu như mỏi mệt và buông xuôi nếu như không còn tha thiết. Đừng cố gồng mình lên sau mọi cố gắng, dồn nét hết sức lực nhưng sau tất cả vẫn thấy cô đơn trống trải. Những ngày mùa Đông hanh hao chan chứa những chênh vênh, nắng cứ chiếu rọi nhưng lòng thì như đốm lửa tàn muốn tắt lụi.

Ngăn những giọt nước mắt chỉ khiến vết thương khắc sâu thêm. Hãy tự do thả trôi cảm xúc, bất cứ một người nào sinh ra, cũng có quyền được khóc. Cớ sao, phải cất giấu đi những giọt nước mắt mặn chát đó để làm vỏ bọc bên ngoài. Đôi khi, bức tường ngăn cách lớn nhất giữa trái tim con người đó chính là chưa tin tưởng hoặc bạn chưa cho phép người đối diện có thể chứng kiến những phút giây yếu lòng nhất. Hãy mở lòng, cứ yếu đuối và mỏng manh, hãy ném suy nghĩ cứng cỏi ấy sang một bên!

Đừng bao giờ chạy xe một mình khi đám bạn lúc nào cũng có đôi, đừng dối lòng mình không cô đơn khi đứng nhìn hạnh phúc của người khác. Đừng tự tạo cho mình sự xa cách bởi lúc nào bạn cũng có ổn. Thực sự không ổn chút nào!

Đừng bao giờ dễ dàng thứ tha cho những vết thương xưa cũ, con gái, mạnh mẽ đến mức nào vẫn chỉ là một cô gái mong manh. Một cô gái yếu đuối có thể vật vã khóc lóc, đau đớn tưởng chừng như chết đi và rồi dễ dàng quên đi. Nhưng một cô gái mạnh mẽ lại lựa chọn cho mình sự im lặng, bình thản, nhưng đừng nghĩ rằng họ đã hết đau, họ chỉ đang làm cho nỗi đau dài thêm, âm ỉ. Đừng mạnh mẽ quá, con gái ạ, cất giấu làm chi những điều đã cũ không còn thuộc về mình?

Đừng là kẻ đứng phía sau hào quang sáng chói, mỉm cười với thành quả của người khác mà quên mất rằng một phần thành công đó có sự góp mặt của mình. Đừng để người đối diện quên mất sự âm thầm và lặng lẽ hy sinh của bạn. Mạnh mẽ, độc lập, tự tin, nhưng cũng đừng quên yêu thương bản thân mình. Đừng hy sinh cho những điều không đáng hay những con người không biết trân trọng giá trị của bạn. Nghĩ đến bản thân mình trước là cách đối xử tử tế đầu tiên của yêu thương.

Đừng bao giờ cho mình cái quyền sẽ là chỗ dựa của ai đó, vô tình điều đó làm cho người đối diện quá yếu đuối và bản thân bạn lại nặng nề thêm những trách nhiệm. Không ai trong cuộc đời này có nghĩa vụ phải là chỗ dựa cho người khác, hai người có hai đôi chân thẳng đứng bước đi sẽ dễ dàng và nhanh hơn là chỉ bước đi bằng một người và có gánh nặng trên vai.

Dồn nén hết sức lực, trút hết tâm can để làm chỗ dựa cho người khác. Nhưng có lúc nào, bạn tự hỏi, khi bạn bế tắc, liệu sẽ dễ dàng mở lòng để tìm thấy cho mình một chỗ dựa hay không? Chắc chắn là không. Nhưng chỗ dựa ấy thay bằng sự cảm thông và chia sẻ, điều đó, sẽ dễ chịu hơn rất nhiều.

Đừng bao giờ im lặng nếu như cuộc sống đem lại những điều rắc rối khiến cho bản thân bạn phải phát điên lên. Cứ than vãn, cứ trách móc, gào thét thậm chí là đập phá. Điều này không làm cho sự việc tốt lên. Nhưng một cô gái thông minh là một cô gái biết trút đi tất cả những nỗi niềm của mình, sau những cơn giận, người ta dễ dàng tìm ra những cách giải quyết, hoặc đơn giản là không làm gì hết. Mọi chuyện sẽ ổn. Cứ tin như vậy.

Sinh ra đã là con gái, đừng quá mạnh mẽ để phá vỡ những khuôn khổ hãy học cách mạnh mẽ và yếu đuối khi cần. Đó thực sự mới là điều tuyệt vời nhất. Phải không cô gái?




(Sưu Tầm)
Nguồn: facebook
 

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#2
PHÉP THỬ:

Khuấy nhẹ li cà phê, anh đẩy nó về phía nàng:

– Em ổn chứ?

Nàng lơ đãng nghe nhạc, giật mình ngoảng lại. Anh nhắc lại câu hỏi:

– Em ổn chứ?Nàng ngẩng cao đầu tự tin:– Em rất ổn!

Nghe nàng trả lời một cách rành rọt, anh mỉm cười, nụ cười vừa đủ để khóe môi nhếch lên một chút.

– Anh sắp cưới vợ rồi!

Ngụm cà phê vừa mới lọt qua cổ họng nàng sao bỗng dưng đắng ngắt. Thản nhiên, nàng nuốt vào trong rồi cười với anh thật tươi:

– Chúc mừng anh.

Anh rít một khói thuốc, rồi nhả khói ra ngoài một cách rất sành điệu. Những làn khói bay vòng vòng như hình trái tim:

– Cảm ơn em.

Anh nói nhỏ, đủ để nàng nghe thấy. Nàng bỗng nhiên nhìn thẳng vào mắt anh và hỏi một câu mà nàng không nghĩ là mình sẽ hỏi như vậy:

– Anh yêu cô ấy chứ?

Câu hỏi vừa dứt, nàng cúi đầu thấp xuống, đưa li cà phê lên uống vội một ngụm.

– Yêu.

Anh lại thả khói thuốc bay vòng vòng như hình trái tim.

Im lặng.

– Yêu – Anh nhắc lại dứt khoát hơn – Không yêu sao có thể cưới.

Lần này chính anh nhìn thẳng vào mắt nàng, nàng cúi thấp đầu hơn một tí, đôi tay cầm chiếc thìa khuấy khuấy vào li cà phê uống dở, một vài giọt bắn ra…

“Sao em không khóc đi! ” – Chàng nghĩ thầm. “Chỉ cần bây giờ nước mắt em rơi, chỉ cần một giọt thôi, sẽ chẳng bao giờ có cái đám cưới mà anh không bao giờ mong đợi ấy nữa…”

Nàng đã ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt nàng nở một nụ cười rất mãn nguyện. Nàng chìa tay ra:

– Chúc mừng anh.

Đôi tay nàng lạnh nhưng rất mềm!

Nàng lao ra khỏi quán. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má:

“Sao anh không đuổi theo em?” – Nàng nghĩ – “Chỉ cần anh đuổi theo em thôi, em sẽ quay lại và ôm lấy anh, em sẽ nói rằng em không ổn tí nào, rằng em cố tỏ ra như thế, nhưng em thực sự rất cần anh”

Anh vẫn ngồi yên. Những làn khói vẫn vẽ những vòng tròn như hình trái tim….

Tháng 2-2012