Kết quả tìm kiếm

  1. Nguyễn Thành Sáng

    Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (28) Hồn Lang đi lần vào thành phố… Ồ kìa! Vầng sáng trải hừng lên Tỏa rực một vùng trăng ánh chênh Rộn rã, nhịp nhàng, lai láng rộ Âm thanh đâu đó tiếng vang rền Có phải lạc vào nơi cõi giới Mê hồn lạ lẫm, cuộc chơi vơi Ngàn năm thuở cũ như hiu quạnh Đuốc tỏ...
  2. Nguyễn Thành Sáng

    Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (27) Trăng chếch nghiêng cành, gió thổi qua Mây hờn rút bóng hững hờ xa Chim bay viễn xứ, gieo hồn nhớ Buộc hận ngàn năm nghẹn bóng ma Nhìn ánh sáng hừng chia rẽ tối Quay về dĩ vãng của xa xôi Bập bùng lửa đỏ ngày vui hội Trời đất quay cuồng, nhỏ ánh rơi Bỗng...
  3. Nguyễn Thành Sáng

    Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (26) Vọng tưởng để rồi thêm thấm đau U hoài, khắc khoải nhỏ dòng châu Hồn thương ngàn cũ về xa vợi Bọt sóng trùng dương rã trắng màu Lang rời xóm vắng, chân lần bước Đường đất gập ghềnh dẫn chốn xa Vầng sáng hừng lên nơi trước mặt Ma buồn lặng lẽ tiến dần ra! Lạ...
  4. Nguyễn Thành Sáng

    Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (25) Đau quá! Niềm đau của thuở đau Hồn trăng, bến sống đã về đâu? Đêm nay buồn bã vùng xa lạ Một bóng con ma, một nghẹn ngào! Âm thầm quanh quẩn rồi rời bước Hướng trái khu làng, Lang đứng trông Phơi trải mênh mông bầu bát ngát Từng hàng lúa cấy phủ xanh đồng...
  5. Nguyễn Thành Sáng

    Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (24) Vắng lặng trăng mờ sau khóm trúc Nỗi niềm lay động, xé tim xưa Hồn lang cảm thấy như buồn bã Một chuỗi dật dờ, quặn thắt đưa Khói mờ ma ảnh trải chân nhìn Quần, áo, ghế, bàn, tủ, bát…xinh Nhiều khạp no tròn sao bóng mượt Muôn nơi lạ lẫm, choáng hồn linh! Có...
  6. Nguyễn Thành Sáng

    Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (23) Thôi nghĩ làm chi thêm khổ đau Thời gian ngàn cũ đã còn đâu Nước sông thời ấy đà pha loãng Vào cõi trùng dương hẳn mất màu Rồi đây dương thế ta tìm đến Sống thực nơi đây của kiếp nầy Tượng đá linh hồn, trăng đã chết Dật dờ lờ lững gió mây bay!... Thế rồi lau...
  7. Nguyễn Thành Sáng

    Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (22) Kìa sao lạ! Bè đâu giờ chẳng thấy Độc mộc xuồng cũng vậy, biến về đâu? Cái gì bự, bầu bầu, cây phe phẩy Vùn vụt đi, phơi phới, ngộ làm sao! Hai bờ sông ngàn lau um tùm phủ Giờ cây trồng từng chỗ đẹp xinh hơn Xưa trăng mờ rờn rợn nỗi âm u Giờ thoáng đãng vi vu...
  8. Nguyễn Thành Sáng

    Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (21) Tình nương ơi! Ta nghe lòng da diết Một tình yêu bất diệt của hồn ta Để hôm nay xót xa dòng bi thiết Đêm bóng tàn khóc biệt mảnh trăng xa Rồi năm tháng ngọc ngà vào phôi lãng Cánh chim trời bậu bạn với mây sương Bỏ lại đây nguồn thương sâu ngút tận Một linh...
  9. Nguyễn Thành Sáng

    Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (20) Nhìn quân quỷ kéo lôi đoàn ma tội Chợt chạnh lòng nhức nhối cảnh trả vay Tắt ngọn đèn cho ai về tăm tối Cõi ngục âm rẽ lối bước hôm nay Quỷ gầm gú bên tai người não nuột Kẻ tội đồ gầy guộc cảnh bi thương Nỗi hãi sợ, chán chường thời lỡ bước Bánh xe nghiền đuổi...
  10. Nguyễn Thành Sáng

    Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (19) Hồn lang tỉnh sầu đi lần về cõi thế… Nỗi hận nhớ long lanh bầu ánh lệ Rồi tan như sóng bể trải đầy vơi Mây xám buồn chuyển dời về ước thệ Cõi trời xa bóng xế cuộc ngàn khơi Tỉnh cơn mơ, bao lời hồn Cha Mẹ Tiếng chuông chiều lay nhẹ mảnh tim đau Cho phôi pha...
  11. Nguyễn Thành Sáng

    Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (18) Tỉnh mơ và nhớ… Lời của mẹ bên tai còn văng vẳng Như sáo diều lai láng kéo hồn lang Choàng tỉnh thức mang mang niềm xa vắng Một linh hồn động chấn tiếng chuông ngân Tình Gia, Tộc, quay dần nơi dĩ vãng Cánh én trời vọng dáng ánh trăng đi Giọt nhung nhớ sương...
  12. Nguyễn Thành Sáng

    Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (17) Gặp mẹ trong mơ… Loé chớp chuyển qua giấc mộng vàng Âm hồn lay nhẹ điệp mơ màng Thiết tha, dòng ngọt, cơn khô khát Gặp gỡ mẹ hiền khuyên nhủ lang!... Con ơi! Nhìn ngắm hồn con trẻ Như lá rơi tàn giữa bóng khuya Cả áng mây mờ giăng lối trải Ngựa sầu ảo não lụn...
  13. Nguyễn Thành Sáng

    Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (16) Hồn lang gặp cha trong mơ… Căm phẫn sự tình, lang lũi bước Âm gian mờ nhạt khói lam buồn Nỗi sầu băng giá, hồn ma nát Phóng đỉnh cây già, giấc ngủ buông! Nầy con! Sao thấy con buồn bã! Hùng khí năm nào đã mất xa Một cánh chim trời sau bão loạn Rụng rời, tơi tả...
  14. Nguyễn Thành Sáng

    Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (15) Sương mù giăng phủ lối âm ma Lang thấy nỗi niềm quá xót xa Khóc hận ngàn năm đời bạc phận Lại thêm quằn quại cảnh người ta! Nghe sầu héo hắt, hồn thui thủi Lặng lẽ, âm thầm vụt bóng đi Lại nữa! Sao như ai nức nở! Sương buồn nhỏ giọt dưới canh khuya! Ông...
  15. Nguyễn Thành Sáng

    Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (14) Hồn lang vừa nghẹn vừa bay trên đường… Uất nghẹn ma hồn thêm héo úa Lầm lì bay mãi giữa canh khuya Âm gian đậm đặc bầu đen sẩm Gió gợn, ánh chờn, nỗi hắt hiu! Nức nở tiếng ai ở góc đường? Thu sầu tơi tả giọt đêm sương Một người trọng tuổi đang buồn thảm Lệ nhỏ...
  16. Nguyễn Thành Sáng

    Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (13) Hồn lang trên đường… Âm phong hù hụ ở bên tai Nỗi nhớ, niềm thương, nén thở dài Ngựa phóng, hồn tàn, tim giãy chết Trời sầu rũ xuống có ai hay! Le lói chập chờn tia ánh hắt Vù vù, vệt xám thoáng bay qua Ô kìa! Một bóng như buồn bã Héo hắt, gục đầu dưới bóng...
  17. Nguyễn Thành Sáng

    Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (12) Hồn lang đang trong mơ bổng… Chuyển tay vờn, thuyền ngược lại sông ma Nước vần vũ cuốn xa vùng biển mộng Gió gầm thét, hú vang, trời sẩm bóng Thuyền đảo chao, lay động, lắc từng cơn! Giấc mơ sâu, tâm tình đang sóng gợn Bổng giật mình, lởn vởn, cánh hồn xa...
  18. Nguyễn Thành Sáng

    Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (11) Trong mơ hồn lang và hồn Nương Thổn thức tâm sự… Lang yêu ơi! Hãy cho thuyền quay lại Con sông ma, lau sậy cuối ven bờ Cây đa già sẩm bóng đứng chơ vơ Ngàn thu chết, cuộc cờ nơi dương thế! Cõi thâm u mảnh hồn ta ngạo nghể Ngọn phong điên há dễ lộng hang ngoằn...
  19. Nguyễn Thành Sáng

    Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (10) Trong mơ hồn lang và hồn nương Đang thổn thức, tâm sự… Hồn nương ơi! Trăng tàn trên biển sóng Nỗi căm hờn khuấy động trái tim ta Gió thổi tan mây ngàn rồi rời rã Biển dậy cồn, tơi tả bọt sương pha! Để trời đêm chập chờn bao trắng xóa Nước ẩn mình tránh gió...
  20. Nguyễn Thành Sáng

    Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (9) Hồn lang gào trong mơ….. Nầy gió hỡi! Dậy cuồng phong bão tố Cho biển đêm sóng vỗ nhịp hờn căm Cõi thâm u rừng thiêng lặng âm thầm Vạn tiếng hú, rống vang từng chấn động! Nhớ hồn thiêng, lòng ta nghe trầm thống Mãi ngàn đời khuấy động tận tâm can Quê hương...